Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Sự tùy tiện đã thành bản sắc?


TS : Giáp Văn Dương

1. Một ngày mùa hè, chúng tôi đón một gia đình người bạn sang du lịch ở Singapore. Mà đã đi du lịch thì không thể tránh khỏi chuyện thăm thú cảnh quan, vào trung tâm mua sắm và ăn uống. Mọi chuyện đều tuyệt vời, nếu không có một câu chuyện lẻ như sau:
Khi vào khu ăn uống sầm uất, chúng tôi đưa con gái nhỏ đi rửa tay và vệ sinh, đồng thời rủ gia đình bạn tôi đi cùng. Âu cũng là một cách chỉ cho bạn vị trí của khu vệ sinh. Bạn tôi hồn nhiên bảo không cần. Chúng tôi tất nhiên tôn trọng lựa chọn của bạn.
Mười lăm phút sau, giữa khu ăn uống, con trai bạn tôi, khoảng 3 tuổi, thông báo muốn...“tè”. Vợ tôi cuống quýt giục bạn cho cháu đi vệ sinh và chỉ đường ra toilet. Nhưng bạn tôi khăng khăng bảo không cần vì đã chuẩn bị sẵn rồi. Rồi hai vợ chồng lục tối lấy chai nước La Vie đã uống hết cho cháu “tè” vào trước sự sửng sốt của bao người.
Vì còn nhỏ nên cháu điều khiển không được như ý. Sản phẩm rót vào miệng chai thì ít mà ra sàn nhà thì nhiều, thậm chí còn bắn vào chân thực khách bàn bên cạnh làm một vài người co rúm, chỉ thiếu nước hét lên. Sự sửng sốt còn được nhân lên khi một số người bắt đầu bàn tán và chỉ trỏ về phía khu vệ sinh của tòa nhà, cách đó chỉ chừng 20m.
Chúng tôi tất nhiên là cũng sửng sốt, nhưng hơn cả là sự ngượng ngùng, vì tất cả chúng tôi đều đang nói tiếng Việt.
 
Con đường Gốm sứ ven sông Hồng công trình thế kỷ ( Hà nội Việt nam )
Tôi bắt đầu suy nghĩ về một cái gì đó mang tên Văn hóa Việt.

2. Sáu tháng sau, một ngày đầu xuân, gia đình tôi đến thăm Văn Miếu. Trước khi đi, tôi giải thích cho con rằng đây là chốn thiêng liêng, là trường Đại học đầu tiên của Việt Nam, xây dựng cách đây gần một nghìn năm. Các đại học danh tiếng như Oxford,Cambridge cũng chỉ có lịch sử lâu đời như thế. Các gia đình muốn con ngoan học giỏi, trọng chữ nghĩa, sống có văn hóa thì đầu năm thường đưa con đến Văn Miếu thăm viếng và xin chữ. Tất nhiên là cháu rất thích, rất tò mò và hãnh diện.
Chúng tôi đến nơi vào khoảng giữa trưa. Sau khi mua vé, chúng tôi tiến vào lối đi cổng chính. Tôi vừa đi vừa giải thích cho con về kiến trúc, cảnh quan và trang trí đầu xuân, vừa tránh những người đi ngược chiều. Nhưng sự giải thích của tôi gần như không có hiệu quả, vì cháu chỉ dán mắt vào những người nhảy qua hàng rào để tạo dáng chụp ảnh quanh các bồn cây, các chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín... được xếp bằng hoa.
Chúng tôi đi sát mép hành lang để tránh va quệt vào du khách. Tôi nhắc cháu cẩn thận kẻo dẫm chân lên cỏ. Thật bất ngờ, cháu chỉ vào sân cỏ và phản ứng ngược: Làm gì có cỏ hả bố. Người ta dẫm chết hết rồi!
Tôi sững người. Trẻ con tin vào những gì chúng quan sát, chứ không tin bảng hiệu và những thuyết giảng suông.
Tôi lại nghĩ về một cái gì đó mang tên Văn hóa Việt.
Chúng tôi tiến vào sân Văn Miếu. Quá đông người. Ở đây không còn cảnh nhảy rào tạo dáng chụp ảnh như bên ngoài nữa. Thay vào đó là hàng người vào ra thắp hương ở điện chính và đặc biệt là một hàng dài rồng rắn xếp hàng xin chữ đầu năm. Kín cả một góc sân, kẻ đứng người ngồi hong chữ. Người hờ hững trải chữ trên sân, người lại cẩn thận giữ chặt trong tay, phòng hờ gió thổi bay đi mất. Cũng có người nhao nhác chờ đợi, nhìn nhướng vào trong xem người nhà mình xin chữ đã ra chưa. Trên gương mặt lộ rõ sự căng thẳng.
Không có sự hoan hỉ. Không có niềm vui phơi phới xuân về. Thay vào đó là một cái gì đó như cam chịu, như chờ đợi.
Ở góc sân phái trái là hai hàng kem di động. Kẻ đứng người ngồi huyên náo. Có tiếng quát trẻ con, tiếng gọi nhau í ới và lời than mỏi.
Ngay giữa sân có ba bố con nhà nọ đang phơi chữ. Mỏi chân, ông bố ngồi chồm hổm. Chữ đã khô nên không có gì phải vội. Dường như ba bố con đang chờ mẹ và cậu trai lớn đang xin thêm chữ sắp ra.
Một cơn gió nhẹ hiu hiu thổi tới. Cậu trai bất giác vạch chim “tè” giữa sân Văn Miếu. Ông bố đang căng thẳng vì chờ đợi, bỗng mặt giãn ra, cười sảng khoái.
Tịnh không có một lời nhắc nhở.
Sau rất nhiều giải thích cho trẻ nhỏ, chuyến đi thăm Văn Miếu của chúng tôi đã không có được kết quả như mong đợi. Trên đường trở về, tôi bắt đầu nghĩ đến một thứ có tên là “Sự tùy tiện”.

3. Chúng tôi đi trên vỉa hè và những con phố nhỏ của Hà Nội. Các bức tường dày đặc các số điện thoại khoan cắt bê-tông. Tôi biết, nếu đi tiếp đến những góc phố vắng, thế nào cũng gặp những dòng “Cam Dai Bay” nguệch ngoặc chảy dài trên các bức tường. Những chữ này đang là nỗi xấu hổ của người Việt và đã đi vào giai thoại tiếu lâm.
Tiếu lâm, mà sao nghe qua chỉ thấy đắng chát.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi những gì đã thấy: một em bé được gia đình cho hồn nhiên “tè” vào chai giữa nơi đô hội trong chuyến du lịch nước ngoài, một em bé khác “tè” giữa sân Văn Miếu trong một ngày xuân mới, rất nhiều khoan cắt bê-tông và “Cam Dai Bay” trên các bức tường. Có cái gì đó rất chung ở đây. Có cái gì đó rất Việt Nam, rất phổ biến đến mức đã trở thành một thứ tựa như là văn hóa.
Tôi lẩm nhẩm gọi tên: Sự tùy tiện.

4. Sự tùy tiện có ở khắp mọi nơi. Nó không còn là của văn hóa và thẩm mỹ, mà còn là chuyện quốc kế dân sinh và tính mạng của người dân.
Ngày 24/2/2012 vừa rồi, đã xảy ra một vụ nổ tại hẻm 384 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa (P.8, Q.3, TP.HCM) làm chết 11 người. Đây là một tai nạn tang thương, lại rơi vào đầu năm, nên ai cũng xót xa bàng hoàng. Tai nạn này lẽ ra đã không xảy ra nếu không có sự tùy tiện. Ở đây là tùy tiện mang vật liệu nổ vào cất trữ trong nhà mà không tuân thủ các quy tắc an toàn. Hàng loạt các vụ nổ trước đó do sang chiết ga không đúng quy trình, không đúng địa điểm, cũng có cùng nguyên nhân ở sự tùy tiện.
Ngoài ra, ước tính mỗi ngày có khoảng 100 người chết do tai nạn, trong ắt hẳn có một phần lớn do sự tùy tiện mà ra.
Ở tầm mức quốc gia, sự tùy tiện cũng xuất hiện ở bất cứ chỗ nào mà ta để mắt đến. Rất nhiều chiến lược phát triển đất nước, từ kinh tế như hình thành các tổng công ty - tập đoàn, khai thác tài nguyên, quy hoạch đô thị; đến văn hóa, giáo dục như đào tạo hàng chục ngàn tiến sĩ trong vài năm, thay đổi chương trình, sách giáo khoa liên tục; đến quản lý điều hành như cấm rồi bỏ, ra chỉ thị nghị quyết tréo ngheo... cũng đều là sản phẩm của sự tùy tiện.
Sự kiện dự án khai thác bô-xit Tây Nguyên được triển khai bất chấp phản đối và cảnh báo của giới chuyên gia, dẫn đến gặp khó khăn và phải dừng cảng Kê Gà – cảng được đầu tư để phục vụ dự án này – đang làm nóng dư luận trong suốt tuần qua cũng có nguyên nhân ở sự tùy tiện trong các chính sách phát triển đất nước.
Tôi bỗng nhớ đến những con đường hỗn loạn, những dự thảo chính chủ, cấm người ngực lép đi xe, những chỉ tiêu đầy hoang tưởng... Có gì giống với em bé hồn nhiên giữa sân Văn Miếu, những “Khoan-cắt-Bê-tông” dày đặc trên các bức tường?
Có chứ. Đó là sự tùy tiện. Nếu với trẻ nhỏ thì đó chỉ là tùy tiện một cách hồn nhiên, vô ý thức, thì với người lớn, đó lại là tùy tiện một cách có ý thức và vô trách nhiệm.
Những sự việc cụ thể trên kia chỉ là những cung bậc khác nhau của sự tùy tiện mà thôi. Dân thường thì tùy tiện ở góc phố. Quan chức thì tùy tiện trên bàn làm việc. Nhỏ thì tùy tiện ở góc sân. Lớn thì tùy tiện ở chính sách quốc gia. Hiện tượng thì khác nhau mà bản chất lại rất giống nhau.
Trong sự thất vọng, tôi lần đọc lại bản dự thảo hiến pháp đang được đưa ra lấy góp ý với hy vọng tìm thấy ánh sáng của một sự đổi mới. Nhưng không, vẫn ngổn ngang trong đó những tùy tiện rối bời. Những tùy tiện lớn hơn bất cứ tùy tiện nào mà tôi đã gặp.
Tôi rùng mình: Lẽ nào sự tùy tiện đã trở thành bản sắc?
---
Ghi chú: Đây là bản nguyên bài đăng trên Tuổi trẻ cuối tuần.

http://cuahanggiaydep.blogspot.com/

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

'Bất thường' và không bình thường...


Ấn tượng trong tuần:
Một khi có quá nhiều cái không bình thường, nhưng con người ta phải chung sống như một lẽ bình thường, xã hội đó có phát triển... lành mạnh được không?
Đời sống luôn có hai mặt đối lập. Bên kia cái hay là cái dở, bên kia cái tốt là cái xấu, bên kia niềm vui là nỗi thất vọng, như một cặp đôi ... không hoàn hảo, cứ vần vũ giữa nhân gian. Khiến nhân gian cũng bỗng phải khóc, cười xa xót...
Đường thẳng hay đường cong?
Mới đây, vào ngày 31/3, một sự việc may mắn đã đến với ông Đinh Quang Điền, Giám đốc Công ty TNHH Quang Điền. Sau 240 ngày bị tạm giam, với tội danh...oan sai- "lừa đảo chiếm đoạt tài sản", cuối cùng ông được minh oan, được xin lỗi công khai.
Phía phải công khai xin lỗi ông là Viện Kiểm sát Nhân dân TP Buôn Ma Thuột (Đăk Lăk).
Không biết yêu cầu bồi thường tổn thất 18 tỷ đồng, và công khai xin lỗi trên ba số báo liên tiếp của ông Đinh Quang Điền, có được đáp ứng không? Chỉ biết những mất mát đau khổ của những người ruột thịt- cha, mẹ già bị sốc dẫn đến trầm cảm, thậm chí tai biến, vợ hoảng loạn, con cái học hành sa sút vì bị bạn bè khinh rẻ... - là không sao bù đắp được với ông. Nhưng dẫu sao, trường hợp như ông vẫn là may mắn.
Một trường hợp may mắn khác là anh Trương Hoàng Hiếu, cựu sinh viên bị tù oan hơn 900 ngày, với tội danh "cố ý gây thương tích", xảy ra năm 2007 tại ấp Đắc Lực, xã Hồ Đắc Kiện (huyện Châu Thành, tỉnh Sóc Trăng), cũng vừa được Tòa án Nhân dân huyện công khai xin lỗi trong... năm phút.
900 ngày tù oan và được xin lỗi trong năm phút là con số so sánh cay đắng. Nói như dân gian, được vạ má đã sưng, nhưng họ vẫn là những trường hợp được giải oan... hiếm và quý.
Tòa án là cơ quan tư pháp chuyên xét xử những vụ án. Việc xử oan sai, phải công khai xin lỗi "nạn nhân" là việc làm bình thường và là tín hiệu tích cực, dù lẽ ra không nên có. Vì đó là cán cân công lý!
Nhưng bên cạnh cái sự bình thường vẫn luôn tồn tại sự không bình thường. Bên cạnh tín hiệu tích cực vẫn luôn tồn tại những cái tiêu cực đáng ngờ.
Mới đây, ngày 22/3, tại phiên họp chất vấn của các đại biểu Quốc hội, Chánh án TAND tối cao Trương Hòa Bình đã thừa nhận việc chạy án, ăn hối lộ còn tồn tại trong một bộ phận cán bộ ngành tòa án. Bộ phận này nhỏ hay không nhỏ? Nếu như Tổng Bí thư Đảng từng lo ngại về "một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái đạo đức..."
Nổi cộm nhất được hầu hết các đại biểu và dư luận quan tâm là tỷ lệ án treo, mức phạt đối với án tham nhũng còn quá nhẹ và tỷ lệ này cao gấp nhiều lần so với các loại tội phạm khác (có nơi lên tới 45%).

                                    Những trường hợp được giải oan vẫn... hiếm và quý. Ảnh minh họa

Nếu đặt thử lên cán cân công lý, những vụ án có "chạy án", và những vụ án không biết, hoặc không có điều kiện "chạy án", thì cán cân sẽ lệch bên nào?
Những cán bộ tòa án là người thay mặt pháp luật thực hiện xét xử, đem lại lẽ công bằng cho con người, nhưng một bộ phận trong số này lại... "tiếp tay" với tội phạm, nhờ cái nghề chính trực của mình, thì vụ án sẽ đi theo đường thẳng hay ...đường cong?
Chánh án Trương Hòa Bình đã phải xin lỗi các đại biểu vì ... "tệ nạn" của ngành tư pháp. Nhưng người dân chẳng bao giờ muốn nghe hai từ xin lỗi lâu nay đã thành một "hội chứng", đang cần được chữa trị bằng hành động.
Đáng tiếc, hiện tượng không bình thường, không chỉ thấy sáng rõ ở việc xử án, mà còn thấy thấy "nhấp nháy" ở ngay công tác thi hành án.
Thi hành án thực chất là để thu hồi lại tài sản bị thất thoát, hoặc bị phạm tội mà có, hoặc là tiền phải đền bồi. Tại một vụ án lớn, phức tạp, có số tiền các đương sự phải liên đới bồi thường cho các doanh nghiệp Nhà nước lên đến hơn 1100 tỷ đồng, với án phí gần hai tỷ đồng.
Tuy nhiên, khi xét xử, tòa án các cấp đã không áp dụng các biện pháp bảo đảm tài sản của các đương sự để thực hiện việc thi hành án, nên việc thi hành án tưởng bình thường thành khó khăn, rắc rối.
Bởi bên được thi hành án lại là những doanh nghiệp Nhà nước, nhưng chưa có đơn yêu cầu khiến cơ quan thi hành án không thể ra quyết định thi hành thu hồi tài sản cho Nhà nước.
Bỗng nhớ tới thành ngữ cha chung không ai khóc. Mà thực ra nó có địa chỉ riêng- đó là tiền dân.
Liệu có phải con voi thất thoát đang có cái đuôi... con chuột thi hành án?
Sự không bình thường còn nằm ở 1198 trường hợp năm 2012, khó thi hành án do án...tuyên không rõ ràng. Mà theo ông Trương Hòa Bình án chưa thi hành được có ba trường hợp: Tòa án không thể giải thích được; phải giải thích mới có thể thi hành và có thể giải thích; tuyên án nhưng chưa thi hành (laodong.com, ngày 22/3). Chưa kể toàn ngành còn có 869 vụ để quá thời hạn giải quyết.
Nói đến vụ án, tòa án, là tòan chuyện nghiêm trọng, bi kịch, với nhiều nước mắt chảy ngược chảy xuôi, mà bỗng dựng...bật cười. Bởi nếu chính tòa án đại diện cho pháp luật, kiến thức nghiệp vụ, chuyên môn đầy mình, mà còn không thể giải thích được bản án mình tuyên, thì kẻ phạm tội biết tội mình "ra răng", để sửa lỗi, phục thiện và hướng thiện?
Mới đây, một vụ án hình sự bình thường, như vụ giết người rạng sáng 15/3 ở Vĩnh Phúc, cũng bỗng trở thành "bất thường", không bình thường.
Sự "bất thường" có thể thấy ở ngay tình huống cái chết bất ngờ, như cái giá quá đắt nạn nhân phải trả, chỉ sau một câu nói có chút xếch mé. Hóa ra, tính mạng con người giờ đây với một số kẻ, rất rẻ, rất nhẹ, nhẹ hơn cả một cái "nhìn đểu", một câu nói có chút hơi men.
Sự "bất thường" có thể thấy ở ngay cách thể hiện nỗi đau thương. Hàng trăm người dân "diễu phố" đòi công bằng cho nạn nhân, ở một địa bàn vốn có cái tên rất bình an- Vĩnh Yên.
Sự "bất thường" đó có gốc rễ, là sự nhầm lẫn hay sai phạm trong công tác giám định pháp y? Sai phạm, nhầm lẫn hay tiền hậu bất nhất? Bởi giữa tử vong do bịđánh, và tử vong do bị say rượu, ngã xuống nước là hai kiểu tử vong hoàn toàn khác nhau về bản chất.
Điều đó, dẫn đến gia đình nạn nhân, và người dân phản ứng mất kiểm soát. Sự "bất thường" nọ dẫn đến sự "bất thường" kia. Người dân Vĩnh Yên có lỗi, nhưng cấp chính quyền liệu chỉ toàn... cái đúng?

                                  Hàng trăm người dân "diễu phố" đòi công bằng cho nạn nhân

Không bình thường là bình thường?
Giáo dục luôn được coi là ngành đào tạo nguồn nhân lực cho quốc gia. Để nhấn mạnh sứ mệnh của ngành này, có câu nói: Giáo dục hôm nay, dân tộc ngày mai.
Vì thế, mỗi động thái của GD đều khiến xã hội hoặc quan tâm hoặc nhức nhối. Tại phiên họp 16 của Ủy ban Thường vụ QH mới đây, các đại biểu tập trung chất vấn hiện tượng"sách Việt Nam cờ...Trung Quốc" với ông Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng GD.
Theo dõi thông tin, người viết bài chia sẻ với cái sự lực bất tòng tâm của ngành trong vấn đề này. Bởi các cuốn sách bị công luận phát hiện và phản ứng dữ dội vừa qua, đều là loại sách tham khảo. Mà sách tham khảo thì đâu phải do ngành GD quản lý toàn bộ, ngoại trừ một số NXB nằm trong hệ thống của ngành.
Nhưng rất khó chia sẻ với cái sự lực bất tòngtâm của ngành trong chính bổn phận được coi như sứ mệnh- dạy chữ, dạy người.
Và khó tin ở lời hứa khi ông Bộ trưởng trả lời ông Chủ tịch QH: Sẽ mang hết trí tuệ, quyết tâm để cùng toàn ngành, toàn dân triển khai đổi mới căn bản và toàn diện ngành GDĐT. Hi vọng GDĐT sẽ từng bước chuyển biến tích cực. Nó giống như một câu...khẩu hiệu nhiều hơn. Dù đúng nhưng khó tin. Vì sao?
Người viết bài nhớ tới một câu khẩu hiệu khác, từng làm ấm nóng bao con tim các thầy, các cô giáo từ đồng bằng đến vùng cao giá rét: Tất cả vì học sinh thân yêu! Còn bây giờ? Một quan chức có trách nhiệm, am hiểu GD chua chát: Bây giờ là "Vì lợi ích người lớn", nhà báo ạ!
Không thể phủ nhận, ngành GD vẫn đào tạo ra một nguồn lượng nhất định học sinh khá, giỏi các cấp. Các Olimpic quốc tế vẫn có giải vàng, bạc, tuy lúc lên, lúc xuống thất thường. Và vẫn có những nhà giáo, cả đời vì trẻ, cả đời tận tụy với nghề.
Có điều, ngành GD cũng không thể... phủ nhận, chất lượng GD của ngành đang có quá nhiều dấu hỏi (?) Ngay ông Chủ tịch QH cũng phải hỏi một câu: Đến bao giờ chúng ta có một nền GD yên tâm?
Liệu có thể yên tâm được không với những điều không bình thường đang diễn ra trong ngành được coi là mô phạm?
- Có bình thường không, nếu như bệnh thành tích (gian dối) vẫn như một cơn sốt, chưa bao giờ hạ nhiệt?
- Có bình thường không, nếu như gian lận thi cử bị phát hiện, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm?
- Có bình thường không, nếu như các trường ngoài công lập nở như nấm sau mưa? Vì GD hay vì lợi nhuận?
- Có bình thường không, nếu như dạy thêm- học thêm không chính đáng vẫn như chiếc mũ bảo hiểm rởm mà học trò luôn phải đội trên đầu?
- Có bình thường không, nếu như trẻ em, từ tiểu học, đã phải học thêm? Còn tuổi thơ bị đánh cắp!
- Có bình thường không, nếu như chuyện bằng cấp rởm,chuyện học rởm- bằng thật, vẫn nghênh ngang mũ áo trong xã hội?
Nếu GD chỉ vì người lớn, thì liệu tuổi trẻ sẽ biết đặt cuộc đời mình theo hướng nào? Biết sống vì ai?
Đặt cái chết không bình thường của Nguyễn Tuấn Anh bên cạnh những cái không bình thường của ngành GD, thấy có mối liên quan nào không? Khi sinh- tử một con người, có khi chỉ cách nhau đúng một câu hỏi xếch mé?
Một khi có quá nhiều cái không bình thường, nhưng con người ta phải chung sống như một lẽ bình thường, xã hội đó có phát triển...lành mạnh được không?

Tác giả Kỳ Duyên    Tin gốc   http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/tuanvietnam/114957/-bat-thuong--va-khong-binh-thuong---.html

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Năm của nói thật và làm thật?


Có không ít mùa xuân mà chúng ta lạc quan, nói với nhau là vẫn còn đó "ngày rộng tháng dài"... Để đến nỗi hết mùa xuân này đến mùa xuân kia, mọi sự yếu kém, sai lầm, và vấn nạn tham nhũng vẫn cứ là nỗi lo âu, và trăn trở của cả dân tộc Việt.
Dẫu có muốn hay không thì sự chuyển mình của trời đất, sự rộn ràng của đường phố, những nụ cười của bà con lối xóm, bè bạn gần xa cũng cứ cuốn ta đi, lôi ta đi theo với những rạo rực của mỗi độ Tết đến, xuân về...
Những sự kiện "mở hàng" năm mới
Theo phong thủy, năm Quý Tỵ sẽ là năm ăn nên làm ra của các nhà kinh tế học, các doanh nhân và... tình yêu(!) Chẳng biết người xưa nghĩ và tin trời đất đến mức nào thì không rõ, nhưng có lẽ sự song hành của cặp bài khó trùng là kinh tế - tình yêu, e chừng khó có thể xảy ra. Thế nhưng, cũng theo phong thủy nói rằng năm nay sẽ có nhiều biến động lại là điều không những có thể tin mà tin ngay nhãn tiền.. .
Ngay ngày Tết đầu tiên của các cộng đồng cư dân ăn Tết theo lịch mặt trăng, Trung Quốc cho tàu đến "mở hàng" vùng biển tranh chấp Senkaku - Điếu Ngư, điều chưa hề có tiền lệ. Thông thường, trong tập quán Tết "kiêng đủ thứ", người ta kiêng tức giận, phiền hà, kiêng bất hòa, cãi cọ..., sợ làm xui xẻo cả năm.
"Sự mở hàng" của TQ đã bất chấp mọi kiêng cữ, gây hiềm khích với Nhật Bản, có lẽ là để gửi tới người Nhật và nhân loại "thông điệp" quyết liệt của họ về nguy cơ xung đột. Chiến tranh không hề là chuyện riêng của nước nào bởi tác động khủng khiếp của nó sẽ cuốn theo rất nhiều hoa tàn, lá rụng của số phận và và mất mát.
Ngày mồng Hai Tết (11.2.2013) cả châu Á và thế giới sửng sốt trước cái tin động trời- Giáo hoàng Benedicto XVI sẽ từ chức vào cuối tháng này! Chuyện từ chức của Giáo hoàng chưa hề có tiền lệ, kể từ thời Trung cổ. Giáo hoàng là người có quyền lực tối cao trên cả tỷ người mà Ngài vẫn từ chức như thường. Sâu xa hơn nữa, sự kiện này sẽ là điều sẽ tốn nhiều giấy mực cho sự suy luận đủ mọi đường...
Mồng Ba Tết, TTX Triều Tiên công bố việc thử hạt nhân thành công. Cho dù đây chỉ là một vụ thử có cường độ nhỏ nhưng chắc chắn nó là đòn "cực mạnh" đối với quyền lực chi phối thế giới của các cường quốc- đặc biệt là TQ, bất chấp những khó khăn kinh tế, nạn đói trầm trọng đang diễn ra tại quốc gia này.
Một chuyện động trời nho nhỏ nhưng khiến nhân loại ngẫm nghĩ thật nhiều là tuyên bố của cầu thủ nổi tiếng, lắm tiền nhất thế giới David Bekham: Tặng tất cả tiền lương của anh ấy trong năm nay cho quỹ từ thiện, và hứa sẽ đem hết sức mình cống hiến cho sự thành công của Câu lạc bộ Paris Saint Germain (PSG).
Lịch sử đương đại đã chứng kiến nhiều chính trị gia làm việc không công cho dân như A. Schwarzenegger - khi làm Thống đốc bang California chỉ nhận lương 1 USD/ năm, nhưng chưa hề chứng kiến một cầu thủ - lâu nay vẫn được coi thuộc đội quân "quần đùi áo số" lại có thể hành xử lịch lãm và nhân văn đến thế.

                                                                  Ảnh minh họa
Vài trăn trở...
Đầu năm, ai cũng muốn nghe những tin vui.
Có lẽ, tin vui nhất trong ngày năm mới là việc Chính phủ công bố danh sách Ban Chỉ đạo phòng, chống tham nhũng với rất nhiều thành phần mới, khơi dậy được sự tin tưởng của người dân.
Quyết tâm "hốt sạch" bè lũ tham quan như lời ông Trưởng Ban Nội chính Trung ương, mong rằng sẽ không chỉ là lời nói mà được coi như lời hứa, lời thề trước giờ khắc chuyển giao của đất trời. Trong một năm, chẳng có tiết trời nào mà sự thay đổi lại rõ ràng, quyết liệt như từ mùa đông sang mùa xuân. Những chiếc lá úa vàng kết thúc phận kiếp của nó nhất định phải rụng xuống, cho lộc mới chồi tươi bật nở những mát lành.
Quyết tâm "hốt sạch" bè lũ tham quan như lời ông Trưởng Ban Nội chính Trung ương, mong rằng sẽ không chỉ là lời nói mà được coi như lời hứa, lời thề trước giờ khắc chuyển giao của đất trời.
Cũng đầu năm, nóng nhất và nhiều trăn trở nhất là làn sóng mạnh mẽ với sự tham gia của hàng vạn người đóng góp ý kiến về việc sửa đổi Hiến pháp. Đây đúng là một sự nghiệp của toàn dân- người dân được quyền nói thẳng, nói thật để đóng góp cho Đảng về trách nhiệm cần thiết, và xứng tầm nhiệm vụ trước đòi hỏi của dân tộc và thời đại.
Để có một cải cách triệt để trong việc mở rộng dân chủ, nhất là dân chủ ở vấn đề hệ trọng nhất- sở hữu đất đai. Cũng có không ít ý kiến băn khoăn rằng, liệu thời hạn 31/3/ 2013 là cập rập quá chăng khi chúng ta đã mất cả tháng Giêng cho chuyện "ăn chơi" tết nhất? Hay thời hạn này rất nên được kéo dài hơn- chẳng hạn đến 30/ 4, để thu thập được nhiều ý kiến hơn nữa đối với chương trình lớn nhất của quốc gia- xây dựng Hiến pháp.
Khi cái Tết nhọc nhằn, tốn kém và lãng phí qua đi cũng là lúc mà thực tại khó khăn kéo ta về với... mặt đất theo đúng nghĩa của từ này.
Mồng Năm Tết, đọc báo, những dòng tin đem đến thật ít niềm vui, nếu không nói là nỗi lo chưa hề bớt trĩu nặng. Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, PGS TS Trần Đình Thiên nói thẳng ra rằng cần phải nói thật, làm thật (TP, 13.2.2013) khi "đối xử" với tình hình kinh tế hiện nay.
Đất nước vào xuân với biết bao hy vọng mà những cánh đào hồng tươi đang thắp lửa, đợi chờ. Dĩ nhiên, không thể ngày một ngày hai mà những khó khăn sẽ giảm bớt. Nhưng, rất cần cảnh báo rằng, có không ít mùa xuân mà chúng ta lạc quan, nói với nhau là vẫn còn đó "ngày rộng tháng dài"... Để đến nỗi hết mùa xuân này đến mùa xuân kia, mọi sự yếu kém, sai lầm, và vấn nạn tham nhũng vẫn cứ là nỗi lo âu, và trăn trở của cả dân tộc Việt.

Hà Văn Thịnh

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

Nhâm Thìn vụt qua .


Nhâm Thìn vụt qua như bóng nhạn lướt ngoài khung cửa sổ. Cảm giác ấy nảy sinh vì năm qua dồn nén biết bao sự kiện đầy kịch tính, chưa kịp "tiêu hóa" hết sự kiện này đã lại xuất hiện sự kiện khác.
Có thực mới vực được đạo", xin có đôi lời bình về đời sống kinh tế trước. Các tổ chức quốc tế đua nhau đưa ra hết dự báo này tới dự báo khác về tăng trưởng toàn cầu nhưng đều trật khấc và liên tục phải điều chỉnh theo hướng hạ thấp dần. Sự trầm lắng về kinh tế, nạn thất nghiệp cao ở Mỹ trở thành đề tài nóng bỏng của cuộc tranh cử Tổng thống. Châu Âu không biết cách nào thoát khỏi vòng xoáy của khủng hoảng nợ công, hệ thống đồng tiền euro có lúc ngấp nghé bên miệng hố tan rã, các nhà lãnh đạo Liên hiệp châu Âu (EU) họp liên miên nhưng vẫn không thể đồng thuận được về ngân sách chung. Kinh tế Nhật Bản rơi vào suy thoái mới, kéo theo khủng hoảng chính phủ. Ngay các nền kinh tế mới nổi, kể cả Trung Quốc lẫn Ấn Độ cũng không còn duy trì được phong độ tăng trưởng cao như những năm trước.
Đằng sau những rối ren trước mắt người ta đang lần tìm mô hình phát triển thích hợp mới. Cuộc xuống đường rầm rộ trên các đường phố Mỹ dưới khẩu hiệu "Chiếm giữ phố Wall" nổ ra từ năm ngoái cho thấy mô hình thị trường tự do cao độ, gây ra sự phân hóa giàu nghèo quá đáng là không chấp nhận được; khẩu hiệu tăng thuế đánh vào người giàu, chăm lo người nghèo và tầng lớp trung lưu đã giúp ông Obama ở lại Nhà trắng nhiệm kỳ hai. Việc hàng triệu người châu Âu lâu nay quen sống xông xênh với phúc lợi cao nhờ tiền vay, liên tiếp đổ xuống đường phản đối chính sách "thắt lưng buộc bụng" cho thấy mô hình thị trường xã hội cũng không hẳn thích hợp. Trung Quốc nay cũng phải chuyển sang phương thức phát triển "lành mạnh, bền vững" nhằm thu hẹp khoảng cách giàu nghèo doãng ra quá đáng, bảo vệ môi trường bị tàn phá nghiêm trọng đi đôi với việc hướng vào nội nhu cho thấy cái cách tăng trưởng nóng bên trong và lùa hàng rẻ ra bên ngoài xem ra đã tới giới hạn.
Bức tranh đậm mầu xám của kinh tế thế giới càng cho thấy cuộc khủng hoảng tài chính - tiền tệ và suy thoái kinh tế bùng phát từ năm 2008 sâu đậm đến mức nào và tính tùy thuộc lẫn nhau của các nền kinh tế mạnh mẽ ra sao. Không gắn kết với nhau, đồng lòng chung sức tìm lối thoát thân mà cứ lục đục, tranh chấp nhau hoài thì không biết sang năm Quý Tỵ, trời có hửng sáng không hay vẫn u ám như năm qua?
                               
Bầu trời kinh tế đã vậy, bầu trời chính trị cũng không thật sáng sủa. Hơn một năm nay Trung Đông - Bắc Phi chìm trong bóng đen của sự bất an, xung đột. Các cuộc "cách mạng đường phố" đưa tới sự sụp đổ của các chính quyền ngự trị hàng mấy chục năm trời chưa thể đem lại sự yên hàn về chính trị và chưa thấy đâu sự ổn định chứ chưa nói đến sự phồn vinh về kinh tế. Cuộc nội chiến ở Syria dai dẳng và ngày càng trầm trọng và bị "quốc tế hóa".  Gần cuối năm lại bùng phát cuộc đấu tên lửa giữa Israel và Hamas ở dải Gaza, đẩy cái khu vực chiến tranh, xung đột triền miên này tới bên bờ vực thẳm một cuộc chiến mới.
Bước vào thế kỷ 21, ai ai cũng nói đến sự lên hương của khu vực châu Á - Thái Bình Dương và xu thế hòa bình của khu vực này. Nhâm Thìn tiếp tục khẳng định điều đó nhưng tiếc rằng lại nảy sinh những căng thẳng trên Biển Đông và vùng biển Đông - Bắc Á liên quan các cuộc tranh chấp chủ quyền biển đảo. Không thiếu lời cam kết giải quyết tranh chấp bằng thương lượng hòa bình nhưng căng thẳng vẫn xảy ra dài dài, những cái tên kép Scarborough/Hoàng Nham, Senkaku/Điếu Ngư, Takashima/Dokdo... thường trực trên các phương tiện thông tin đại chúng, cái "thành phố Tam Sa" độc nhất vô nhị nối liền các đảo thuộc chủ quyền nước khác ra đời, "cái đường lưỡi bò" quái dị nhảy cả vào hộ chiếu và trò chơi điện tử... tạo nên những cơn áp suất nhiệt đới có nguy cơ trở thành bão tố.
"Ngư ông đắc lợi", trên nền sự hành xử quyết liệt của "con rồng lớn" đang trỗi dậy và những sự cọ xát trong khu vực, chú Sam càng có "cớ" đẩy mạnh chính sách "tái cân bằng" quyền lực, đưa tới những rắc rối mới ở Viễn Đông trong khi ở đây rất cần hòa bình, ổn định để phát triển.
Sau Chiến tranh lạnh, cứ tưởng sẽ có yên bình nhưng tiếc thay ở Viễn Đông lại xuất hiện cuộc chạy đua vũ trang ác liệt tạo nên cục diện "hòa bình nóng, hợp tác lạnh".
Tuy ASEAN về cơ bản vẫn duy trì được đoàn kết và vị thế đầu tàu song cuộc tranh hùng, giành giật mới giữa các nước lớn đã gây ra sự phân tâm nội khối. Nếu thành viên nào cũng chỉ chăm lo lợi ích riêng tư trước mắt, lãng quên lợi ích cơ bản và lâu dài thì mai đây có động dạng gì lấy ai làm nơi nương tựa? Nhân bàn về Đông - Nam Á trong "năm con rồng" không thể không nói tới một con rồng tiềm tàng mới xuất hiện - đó là Myanmar. Sau giấc ngủ dài ngày, nay uể oải vươn vai thức giấc, Myanmar khởi động công cuộc cải cách cả về kinh tế lẫn chính trị đi đôi với việc mở cửa ra thế giới bên ngoài, tạo nên cơn sốt của các nước trên thế giới chung quanh "hiện tượng" Chùa Vàng.
Nhâm Thìn còn là năm các Phủ Tổng thống, Phủ Thủ tướng hàng loạt nước "đổi chủ". Ông Sarkozy đại diện cho Liên minh vì phong trào nhân dân (UMP) thuộc cánh hữu lâu nay cầm quyền phải rời Điện Elysee, nhường ghế cho ông Hollande, đại diện cho đảng Xã hội từ lâu xếp hàng, giành chỗ. Bộ đôi Putin - Medvedev hoán đổi vị trí cho nhau. Ông Obama không phải "dọn đồ" khỏi Nhà trắng. Ông Tập Cận Bình thay ông Hồ Cẩm Đào trong Trung Nam Hải đúng theo kịch bản đã định. Thủ tướng thuộc đảng Dân chủ (DPJ) Noda đành lùi bước, trả lại ghế cho ông Abe, thủ lĩnh đảng Dân chủ Tự do (LDP) sau hơn ba năm tạm ngồi ghế đối lập. Lần đầu một phụ nữ Hàn Quốc là bà Park Geun-hye, con gái cố Tổng thống Park Chung-hee vừa khét tiếng là "bàn tay sắt", vừa nổi tiếng là nhà cải cách bước vào "Nhà Xanh". Hoàn cảnh khác nhau, đảng phái hay nhân vật khác nhau, chính sách có thể cũng khác nhau nhưng đều phải đối mặt một thách thức chung là làm sao hồi phục và phát triển kinh tế lành mạnh, duy trì xã hội bình an.
Đó là chuyện người, còn chuyện Trời cũng lắm điều báo động. Một lần nữa nước Mỹ phải chịu cơn bão kinh hoàng hàng trăm năm mới có, nhấn chìm cả phố xá, đường ngầm tại nhiều thành phố miền đông, làm cho hàng triệu người bị mất điện. Trên Biển Đông nổi lên các cơn bão trái mùa với sức tàn phá ghê gớm. Nhiều nước châu Âu ngập trong tuyết lạnh... Ngay ở nước ta cơn bão trái mùa, hướng đi lắt léo, gây nhiều thiệt hại; động đất liên tiếp rung chuyển xứ Quảng... càng cho thấy sự biến đổi khí hậu không còn là lý thuyết mà thật sự đang đe dọa sự sinh tồn của loài người. Thế nhưng các hội nghị về chủ đề nóng bỏng là biến đổi khí hậu toàn cầu nhóm họp liên miên, cãi vã không dứt nhưng không đi tới thỏa thuận nào. Ngày tận thế nhiều người đồn đoán đã đi qua nhưng nếu loài người cứ ứng xử như lâu nay thì ngày đó chắc sớm tới.
Như vậy là năm Con Rồng qua đi chắc chỉ đem lại điều lành cho các bà mẹ sinh con trai chứ ít điều lành cho thế giới. Năm Con Rắn tới liệu có trườn lách được qua chông gai, cỏ rậm không còn là điều phải chờ xem.
                                                                                           Theo Thời nay số xuân Quý Tỵ

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Năm 2012: Nhân có…hòa?


Cho dù có Thiên thời, Địa lợi hay không, nhưng sự hưng vong của một quốc gia, thực chất, vẫn được quyết định nhất bởi yếu tố con người- Nhân hòa.
Góc nhìn năm 2012
Năm 2012: Thiên có thời, Địa có lợi...?
Người xưa có câu: Thời thế tạo anh hùng/ Anh hùng tạo thời thế. Cũng để nhấn mạnh cái gắn bó hữu cơ giữa thời cuộc và con người, trong đó không thể thiếu năng lực và phẩm cách lớn của con người. Năng lực lớn, phẩm cách lớn đó mới tạo ra sự chuyển động xã hội, để quốc gia phát triển và thăng hoa.
Chuyển giao quyền lực và triệt tiêu “quyền lực”
Năm 2012 này, thế giới được chứng kiến Những cuộc chuyển giao quyền lực kịch tính, của không ít quốc gia (VietNamNet, 26/12).
Từ phương Tây đến phương Đông. Từ châu Mỹ, châu Âu, đến châu Á. Từ nước lớn đến nước nhỏ. Từ nước mạnh đến nước yếu. Từ những nước có nền chính trị- kinh tế- xã hội khá ổn định, đến những nước nền chính trị- kinh tế- xã hội đầy xung động, thậm chí nhiều bất ổn.
Đó là Obama (Tổng thống Mỹ), là Putin (Tổng thống Nga), đều đắc cử lần hai. Là F. Hollande (Tổng thống Pháp), là Tập Cận Bình (Tổng Bí thư Đảng CS Trung Quốc), là Kim Jong- un (Lãnh tụ tối cao của Triều Tiên)…
Đặc biệt nhất, năm 2012, thế giới chứng kiến, ngưỡng mộ hiện tượng tiến trình dân chủ hóa nhanh chóng của Myanmar, đẩy lui dần bóng tối của bạo lực và tù đày. Cả thế giới tin rằng Tổng thống Myanmar Thein Sein thật sự muốn đưa đất nước này ra khỏi bất ổn và trì trệ.
Đặc biệt nữa, năm 2012, thế giới chứng kiến, ngưỡng mộ sự rạng rỡ hoặc “lên ngôi” của phái đẹp. Chứng kiến sự “âm thịnh”. Chứng kiến trí tuệ và phẩm chất kiêu hãnh, đầy bản lĩnh của những nữ nguyên thủ, chính khách, nữ chính trị gia trên chính trường vốn khắc nghiệt, đòi hỏi sự tỉnh táo, lạnh lùng, mưu lược. Họ làm cho thế giới trở nên sinh động, tỏa sáng, sung mãn, và hấp dẫn hơn.
Ở châu Âu, châu Mỹ: Đó là nữ Thủ tướng Đức Angela Merkel (hai nhiệm kỳ Thủ tướng, từ 2006 đến nay), được tạp chí Forbes của Mỹ chọn là một trong 100 người đàn bà quyền lực nhất thế giới. Là nữ Thủ tướng Australia- Julia Gillard, là nữ Tổng thống Brazil- Dilma Rousseff. Họ đều là nữ thủ tướng, nữ tổng thống đầu tiên của quốc gia Australia và quốc gia Brazil.
Là nữ Thủ tướng Bangladesh- Sheikh Hasina (tái đắc cử lần hai). Là nữ Thủ tướng Thái Lan xinh đẹp, duyên dáng Yingluck Shinawatra. Mới đây nhất, là nữ Tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye, con gái của cố Tổng thống Park Chung Hee, cũng là nữ Tổng thống đầu tiên của xứ này.
Và nhất là năm 2012, thế giới khâm phục, ngưỡng mộ một nhân vật- nữ chính khách đối lập Aung San Suu Kyi (của Myanmar) kiên cường, bất khuất - nhận Giải thưởng Nobel Hòa bình 1991, sau hàng chục năm bà bị giam lỏng, bởi tranh đấu cho tự do và dân chủ.
Họ- những con người đó có tạo nên thời thế không? Chưa ai đoán định được. Vì câu trả lời con chờ ở thực tiễn. Nhưng sự chuyển giao quyền lực của các quốc gia, nhất là tiến trình dân chủ hóa mạnh mẽ ở Myanmar, tạo nên một không khí, một đời sống chính trị mới mẻ, đầy sinh khí, hứa hẹn quốc gia châu Á này bước ra khỏi sự bất ổn, sự trì trệ để có thể phát triển.
Trong khi thế giới chứng kiến sự chuyển giao quyền lực, thì năm 2012, người Việt lại chứng kiến năm “đỉnh cao” của nhiều phát ngôn ấn tượng, từ cá nhân quan chức cao cấp, các nghị sĩ Quốc hội, đến người thường dân, về vấn nạn tham nhũng nhức nhối. Đủ biết, tham nhũng đã trở thành nỗi tủi hổ của nước Việt. Ấn tượng nhất là phát ngôn của một quan chức cao cấp: Cả “một bầy sâu” thì chết cái đất nước này!
Cũng chính năm này, Tổ chức Minh bạch Quốc tế (trụ ở ở Đức) công bố xếp hạng cho thấy, VN bị tụt hơn 10 hạng trên danh sách các nước tham nhũng so với năm trước, đứng thứ 123/176 quốc gia.
VN đứng sau cả Brunei (thứ 46), Malaysia (thứ 54), Thái Lan (thứ 88). Thậm chí thua ngay cả Philippine (thứ 105)  trong khi năm trước, quốc gia này đứng thứ 129, sau VN, và Indonesia (thứ 115). Phát ngôn càng mạnh, tham nhũng càng…tăng, như một sự ngạo nghễ, thách thức cả xã hội?
Nhật Bản- một quốc gia có nhiều dự án đầu tư cho VN- ngày 6/12, trả lời phỏng vấn của Tuần ViêtNam,  Gs. Yoshiharu Tsuboi, Cố vấn cao cấp của JICA (Tổ chức Hợp tác Quốc tế Nhật Bản), cũng cho biết, trong bối cảnh hiện nay, Nhật rời Trung Quốc, nhưng không chọn Việt Nam(?), mà một trong ba nguyên nhân căn bản nhất là vấn đề tham nhũng và trì trệ về mặt thủ tục hành chính.
Cho dù giờ đây, cơ quan chỉ đạo phòng, chống tham nhũng ở VN có sự đổi mới về tổ chức, thẩm quyền…, thì kinh nghiệm và thực tiễn phòng, chống tham nhũng của nhiều quốc gia cho thấy, cuộc chiến này phải bảo đảm được hai tiêu chí cơ bản.
Đó là tính công khai, minh bạch, nhất là công khai, minh bạch kiểm soát được thu nhập của quan chức, tầng lớp dễ tham nhũng hơn cả. Đó là cơ quan phòng, chống tham nhũng phải thực sự độc lập, khách quan trong hoạt động tác nghiệp của mình, ngăn ngừa cơ chế xin- cho luôn biến thái, nhân danh những mỹ từ…
Ngày mai, 1/1/2013, Luật Phòng, chống tham nhũng chính thức có hiệu lực.
Liệu “thời thế” tạo ra…tham nhũng, có suy vi?
Liệu quyền lực tham nhũng của năm mới này có bị triệt tiêu?
Nhân hòa hay “dĩ hòa”
Năm 2012, một sự kiện chính trị nổi bật, gây ấn tượng mạnh, thu hút sự quan tâm chú ý của toàn xã hội. Đó là cuộc chỉnh đốn Đảng, trước những thách thức lớn, vì sự tồn vong của chế độ.
Khi mà một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trong đó có những đảng viên giữ vị trí lãnh đạo, quản lý, kể cả cán bộ cao cấp, suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, phai nhạt về lý tưởng, sa vào chủ nghĩa cá nhân, thực dụng, chạy theo danh lợi, tiền tài, kèn cựa địa vị, cục bộ, tham nhũng, lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc. Như trong Thông báo chính thức của Hội nghị 6, khóa XI tháng 10/ 2012 mới đây.
Chính một bộ phận không nhỏ đó đã khiến niềm tin của người dân mất mát …không nhỏ.
Nhưng điều quan trọng nhất của cuộc chính đốn mà người dân Việt trông đợi, đó là hành động tích cực và kịp thời của những cơ quan, tổ chức có trách nhiệm, ngăn chặn sự suy thoái này. Có thế, mới tạo ra sự tin tưởng, sự đồng cảm và chia sẻ của người dân. Lâu dài, mới tạo ra Nhân hòa, cho sự phát triển xã hội thời hội nhập.
Bởi trong “thế giới phẳng”, ý thức về sự công bằng, và văn minh của thế giới hiện đại cho thấy, tâm lý xã hội khó có thể chấp nhận những vụ việc thất thoát, lãng phí hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế của người dân, hiện tượng “nhóm đặc quyền đặc lợi”, gây tác hại đến lợi ích chung, nhưng rút cục, không có ai “can dự” phần trách nhiệm.
Dù vậy, cuộc sống với những mối quan hệ xã hội cùng lợi ích chằng chịt, đan chéo không đơn giản, và pháp luật lại không được thượng tôn, đã khiến đạo lý con người đã và đang ở trạng thái… nghịch lý: Cái tốt sợ cái xấu, người ngay sợ kẻ gian, người tử tế sợ kẻ lưu manh.
Không phải vô lý, khi con người ta sống ở giữa đời, nhưng phổ biến lại mũ ni che tai. Lại Sợ tham nhũng, “đèn nhà ai nấy rạng” (Tuần Việt Nam, ngày 27/12).
Thế nên, rút cục, người Việt vẫn có cách ứng xử kiểu “dĩ hòa” (vi quý), kiểu vui vẻ “hòa cả làng”, mà thực chất là không phân biệt rõ ràng phải trái, đúng sai. Đó là kiểu nhân hòa chứa đựng đầy sự bất ổn, bất an.
Tại cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với cử tri ở Hà Nội, trước những bức xúc, băn khoăn về kết quả phê bình và tự phê bình của cuộc chỉnh đốn, trước những câu hỏi về chủ trương bỏ phiếu tín nhiệm vào năm mới- 2013- vị lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng chia sẻ:
Tự phê bình không có nghĩa là phải đạt đến mục đích kỷ luật. Bởi, nếu làm không kỹ sẽ nảy sinh mặt tiêu cực là làm rối ren tình hình, rối ren nội bộ, chia rẽ bè phái. Cách tốt nhất vẫn là để tự mỗi người ý thức được cái sai để sửa chữa.
Nhưng ông cũng lại cho biết: Rất khó để ai đó tự nhận ra khuyết điểm của mình, đụng đến lợi ích là va chạm, là phản ứng, nhất là khi lợi ích đã thành nhóm.
Còn trong cuộc tiếp xúc với cử tri Quận I, TP. HCM, vị lãnh đạo cao cấp nhất của Nhà nước nhấn mạnh:
Chúng tôi có lỗi lớn, nhưng cô bác anh chị cũng phải nghĩ về trách nhiệm của mình, cùng hệ thống chính trị đấu tranh chống tham nhũng. Chúng tôi hiểu tình hình trù úm người tố cáo là rất ghê gớm. Nhưng vì
sợ bị trù úm mà chúng ta không tố cáo, thì đất nước này sẽ thế nào? Vì đất nước này, Tổ quốc này không phải là của riêng một người, không phải của Bộ Chính trị hay ban ngành TW.
Khi phải tiến hành cuộc chỉnh đốn để ngăn chặn, đấu tranh, khắc phục hiện tượng một bộ phận không nhỏ suy thoái, và cuộc chỉnh đốn đó cũng mới chỉ là bước đi đầu tiên, chưa thật sự thuyết phục được người dân, đủ biết, để tạo ra yếu tố Nhân hòa còn là một hành trình cam go, cần nhiều giải pháp.
Có giải pháp đòi hỏi nội lực, tự thân. Như phê bình và tự phê bình.
Nhưng có giải pháp là sự trợ lực, hỗ trợ và tác động thúc đẩy. Đó là cần điều chỉnh, đổi mới cơ chế quản lý kinh tế- chính trị- xã hội, phù hợp quy luật phát triển của thế giới văn minh, hiện đại. Ở đó, pháp luật phải được tự tôn.
Bởi chân lý là thực tiễn. Chân lý không phải sự duy ý chí tạo ra.
Năm 2013, liệu nước Việt, có Thiên thời, Địa lợi, Nhân hòa? Câu trả lời thuộc về người Việt chúng ta. Thuộc về trí não, bản lĩnh, về tài năng kinh bang tế thế của nước Việt! Thuộc về cái tâm, cái tầm của người Việt trước sự hưng vong của quốc gia.

Kỳ Duyên